BỐ MẸ CŨNG CẦN MỘT LỜI CẢM ƠN.Mười chín giờ ba mươi phút, nó rời công ty sau m…


BỐ MẸ CŨNG CẦN MỘT LỜI CẢM ƠN.

Mười chín giờ ba mươi phút, nó rời công ty sau một ngày dài tăng ca mệt mỏi, nó bến xe Giáp Bát lấy đồ mẹ gửi, rồi lại lóc cóc đi về phòng trọ.
Pha vội một gói mì tôm, đang ăn dở thì mẹ gọi.

-Lấy được đồ chưa con.

-Con vừa lấy được rồi ạ, lần sau mẹ không phải gửi rau rợ lên đâu, con đi làm suốt thời gian ăn còn chả có lấy đâu ra mà nấu, để nó hỏng cả ra. Mẹ cứ để ở nhà mà ăn.

-Ở nhà cái gì cũng có, đồ quê nó sạch, mày lại ăn mì tôm đúng không? Làm vừa thôi, nếu mà mệt mỏi áp lực quá thì về quê làm với bố mẹ chả thiếu thứ gì cả, cứ thích bom chen lên thành phố làm gì…

-Thế thôi mẹ nhá, con ăn uống tắm rửa rồi nghỉ ngơi nữa.
Nó vội vàng tắt máy, vì nó biết đằng sau cuộc gọi kia là nỗi bao nhiêu nỗi niềm trăn trở và lắng lo của mẹ.

Bát mì cũng nở hết ra, nó cũng chẳng còn tâm trạng mà ăn nữa, hàng đống những suy nghĩ nên ở lại thành phố ồn ào chật chội này hay về quê với bố mẹ an phận rồi lập gia đình cho xong.

Bộp … bộp bộp
Tiếng đập cửa vang lên hồi dài kèm theo tiếng gọi sang sảng của cô chủ nhà.
Nó ra mở cửa.

-Đóng tiền trọ tháng này đi cháu, cô cộng cả tiền điện nước vào đây rồi này.

-Cô cho cháu khất hai hôm, mấy nữa cháu mới có lương, dạo này khó khăn quá, cô thông cảm cho cháu nha, cháu cảm ơn cô trước ạ.

Cô chủ nhà hơi cau mày thở dài, ừ thì ở cái xóm trọ nghèo này toàn mấy đứa như nó, đứa thì sinh viên chờ bố mẹ gửi tiền lên, đứa thì đang đợi lương về, đứa nào cũng khất vài ba hôm nhưng chả có đứa nào dám bùng tiền phòng bao giờ cả.

Cô đồng ý, không quên nhắc lai “nhớ là 2 hôm đấy nhé”, nó cảm ơn rối rít đóng cửa phòng rồi lao mình nằm trên chiếc giường đầy mệt mỏi.

Bất giác hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi gò má, nó định như thế này đến bao giờ?

Mới chập chững ra đời đi làm, lo tiền điện tiền nước, những hóa đơn dài lê thê còn chẳng thể lo nổi, ấy thế mà bố mẹ nó chẳng được học hành đầy đủ, làm công việc đồng áng vất vả quá chừng, mà lo cho cả mấy miệng ăn, chưa bao giờ để đứa nào phải đói, phải nghỉ học giữa chừng.

Chúng mình có thể dễ dàng cảm ơn một người lạ, một người phục vụ, bán hàng vì bữa ăn ngon chu đáo, cảm ơn cô chú chủ nhà vì đã cho nó khất lần vài hôm nhưng chúng mình cũng quên mất rằng bố mẹ mình cũng cần được cảm ơn.

Cái người mà đã cho mình ăn ở bao nhiêu năm nay chẳng bao giờ tính phí, lo cho mình ăn học để thành người, cái lúc vui thì chúng mình cảm ơn cuộc đời còn cái lúc buồn bực thất vọng lại trách sao bố mẹ nghèo khổ rồi sinh ra mình?

Nhưng mà cậu biết không. Bố mẹ cũng muốn sinh ra ở một gia đình giàu có lắm chứ, cũng muốn được đi học đủ đầy, chẳng phải sợ bữa đói bữa no trong chiến tranh loạn lạc, cũng muốn đi đây đi đó để mở mang tầm mắt nhưng bố mẹ cũng đâu có được lựa chọn nơi mình sinh ra rồi hoàn cảnh như thế nào, bố mẹ đã làm hết sức có thể và chỉ mong cậu có một cuộc đời hạnh phúc …

Nó ngồi dậy… chầm chậm mở thùng đồ mẹ gửi cho nó, nào ngô , nào khoai, nào rau rồi bánh trái nó thích. Ừ thì cũng chả đáng bao nhiêu nó có thể dễ dàng mua được ở phố thị xa hoa này nhưng có một thứ nó sẽ chẳng bao giờ mua được đó chính là tấm lòng của mẹ gửi gắm vào trong đó, nước mắt cứ trực trào mà tuôn ra…

Nó gọi cho mẹ, xin lỗi vì cách hành xử của nó ban nãy và cũng cảm ơn mẹ, mẹ chỉ cười và trêu một vài câu.

– Định xin thêm cái gì à, tao không có gì đâu mà cho.

– Không, mẹ đã cho cả cuộc đời đáng sống rồi mà.

📷 :Pinterest

| Hạ Mer

#reviewquantrongdenthesao
#hamer269


Source

Please rate Stellar

0 / 5

Your page rank:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *